永嘉江心寺留题
隔江孤屿敞空门,不似山林不似村。双塔昼深樟树影,半阶寒沁海潮痕。
连城客到诗常满,别岛僧回粥尚温。欲寄微躯恨无策,暂时相赏慰羁魂。
gé
隔
jiāng
江
gū
孤
yǔ
屿
chǎng
敞
kōng
空
mén
门
,
bù
不
shì
似
shān
山
lín
林
bù
不
shì
似
cūn
村
shuāng
。
tǎ
双
zhòu
塔
shēn
昼
zhāng
深
shù
樟
yǐng
树
bàn
影
,
jiē
半
hán
阶
qìn
寒
hǎi
沁
cháo
海
hén
潮
痕
。
lián
连
chéng
城
kè
客
dào
到
shī
诗
cháng
常
mǎn
满
,
bié
别
dǎo
岛
sēng
僧
huí
回
zhōu
粥
shàng
尚
wēn
温
yù
。
jì
欲
wēi
寄
qū
微
hèn
躯
wú
恨
cè
无
zàn
策
,
shí
暂
xiāng
时
shǎng
相
wèi
赏
jī
慰
hún
羁
魂
。