永嘉何子善琴而有诗名一日携二妙见访求诗

宋代 王迈
山川司马游曾惯,湖涨元龙气更豪。 诗眼肯时穿月协,琴声妙处写云和。 夫君只手兼双美,举世何人赏此高。 科得送穷文已辨,雪霜应柰岁寒柯。
shān chuān yóu céng guàn   zhǎng yuán lóng gèng háo  
shī yǎn kěn shí chuān 穿 yuè xié   qín shēng miào chù xiě yún  
jūn zhī shǒu jiān shuāng měi   shì rén shǎng gāo  
sòng qióng wén biàn   xuě shuāng yīng nài suì hán