咏花六首 其六

明代 释函可
嫩蕊终当委草莱,漫劳狂雨强相催。空门不染犹生感,莫向朱楼绮阁开。
nèn ruǐ zhōng dāng wěi cǎo lái   màn láo kuáng qiáng xiāng cuī kōng mén rǎn yóu shēng gǎn   xiàng zhū lóu kāi