咏花六首 其二

明代 释函可
空枝相对惬清幽,谁把繁花缀上头。为嘱狂风索吹尽,莫留残蕊向人愁。
kōng zhī xiāng duì qiè qīng yōu   shuí fán huā zhuì shàng tou wèi zhǔ kuáng fēng suǒ chuī jǐn   liú cán ruǐ xiàng rén chóu