咏怀三首 其二

元代 戴良
庭前两奇树,常有好容色。年年遇霜雪,谁谓寒可易。 大道久已丧,末路多凉德。狐裘已适体,谁念寒涂客。 古有延陵子,使还过徐国。徐君骨已朽,信义逾感激。 解剑挂高树,至宝非所惜。此士难再逢,四顾吾何适!
tíng qián liǎng shù   cháng yǒu hǎo róng nián nián shuāng xuě shuí   wèi hán    
dào jiǔ sàng   duō liáng qiú shì shuí   niàn hán    
yǒu yán líng   shǐ 使 hái guò guó jūn xiǔ xìn   gǎn    
jiě jiàn guà gāo shù   zhì bǎo fēi suǒ shì nán zài féng   shì