咏怀 其十

清代 屈大均
王母有小女,其名为婉罗。教我玉胎篇,俯仰餐太和。 玉颜争皦日,吐词如鲜葩。神明所膏沐,物物成丹砂。 还开偃月炉,纯阳生紫芽。合散皆文章,一气如朝霞。 神仙多诙谐,与龙为变化。出入太无中,真道苦不华。 哀彼世路人,白发空婆娑。
wáng yǒu xiǎo   míng wéi wǎn luó jiào tāi piān   yǎng cān tài
yán zhēng jiǎo   xiān shén míng suǒ gào   chéng dān shā
hái kāi yǎn yuè   chún yáng shēng sàn jiē wén zhāng   zhāo xiá
shén xiān duō huī xié   lóng wèi biàn huà chū tài zhōng   zhēn dào huá
āi shì rén   bái kōng suō