咏怀六首

南北朝 庾信
其一 楚材称晋用, 秦臣即赵冠。 离宫延子产, 羁旅接陈完。 寓卫非所寓, 安齐独未安。 雪泣悲去鲁, 凄然忆相韩。 唯彼穷途恸, 知余行路难。 其二 畴昔国土遇, 生平知己恩。 直言珠可吐, 宁知炭欲吞。 一顾重尺璧, 千金轻一言。 悲伤刘孺子, 凄怆史皇孙。 无因同武骑, 归守霸陵园。 其三 榆关断音信, 汉使绝经过。 胡笳落泪曲, 羌笛断肠歌。 纤腰减束素, 别泪损横波。 恨心终不歇, 红颜无复多。 枯木期填海, 青山望断河。 其四 摇落秋为气, 凄凉多怨情。 啼枯湘水竹, 哭坏杞梁城。 天亡遭愤战, 日蹙值愁兵。 直虹朝映垒, 长星夜落营。 楚歌饶恨曲, 南风多死声。 眼前一杯酒, 谁论身后名。 其五 周王逢郑忿, 楚后值秦冤。 梯冲已鹤列, 冀马忽云屯。 武安檐瓦振, 昆阳猛兽奔。 流星夕照镜, 烽火夜烧原。 古狱饶冤气, 空亭多枉魂。 天道或可问, 微兮不忍言。 其六 日色临平乐, 风光满上兰。 南国美人去, 东家枣树完。 抱松伤别鹤, 向镜绝孤鸾。 不言登陇首, 唯得望长安。
chǔ cái chēng jìn yòng  
qín chén zhào guān
gōng yán chǎn  
jiē chén wán
wèi fēi suǒ  
ān wèi ān
xuě bēi  
rán xiāng hán
wéi qióng tòng  
zhī xíng nán
èr
chóu guó  
shēng píng zhī ēn
zhí yán zhū  
níng zhī tàn tūn
zhòng chǐ  
qiān jīn qīng yán
bēi shāng liú  
chuàng shǐ huáng sūn
yīn tóng  
guī shǒu líng yuán
sān
guān duàn yīn xìn  
hàn shǐ 使 jué jīng guò
jiā luò lèi  
qiāng duàn cháng
xiān yāo jiǎn shù  
bié lèi sǔn héng
hèn xīn zhōng xiē  
hóng yán duō
tián hǎi  
qīng shān wàng duàn
yáo luò qiū wéi  
liáng duō yuàn qíng
xiāng shuǐ zhú  
huài liáng chéng
tiān wáng zāo fèn zhàn  
zhí chóu bīng
zhí hóng cháo yìng lěi  
cháng xīng luò yíng
chǔ ráo hèn  
nán fēng duō shēng
yǎn qián bēi jiǔ  
shuí lùn shēn hòu míng
zhōu wáng féng zhèng fèn 忿  
chǔ hòu zhí qín yuān
chōng liè  
yún tún
ān yán zhèn  
kūn yáng měng shòu bēn
liú xīng zhào jìng  
fēng huǒ shāo yuán
ráo yuān  
kōng tíng duō wǎng hún
tiān dào huò wèn  
wēi rěn yán
liù
lín píng  
fēng guāng mǎn shàng lán
nán guó měi rén  
dōng jiā zǎo shù wán
bào sōng shāng bié  
xiàng jìng jué luán
yán dēng lǒng shǒu  
wéi wàng cháng ān