咏花蝶诗

魏晋 温子升
素蝶向林飞,红花逐风散。花蝶俱不息,红素还相乱。 芬芬共袭予,葳蕤从可玩。不慰行客心,遽动离居叹。
dié xiàng lín fēi   hóng huā zhú fēng sàn huā dié   hóng hái xiāng luàn
fēn fēn gòng   wēi ruí cóng wán wèi xíng xīn   dòng tàn