用和游次公韵赠慧琏

唐代 王质
行到山深山愈青,山青水青青照人。水光易昼而难夜,山态虽秋而亦春。 鱼窠在水不知湿,鸟翮凭空能自直。霞绮横飞总是红,浪花才起浑无碧。
xíng dào shān shēn shān qīng   shān qīng shuǐ qīng qīng zhào rén shuǐ guāng zhòu ér nán shān   tài suī qiū ér chūn    
zài shuǐ zhī shī 湿   niǎo píng kōng néng zhí xiá héng fēi zǒng shì hóng làng   huā cái hún