咏海棠

宋代 韩淲
撩乱蒙笼黯淡中,海棠收叶尚藏红。燕支肯负匀妆浅,翡翠何贪剪刻工。 酒病未苏还懊恼,春愁才解易怔忡。流芳催得年华老,又见啼莺转小丛。
liáo luàn méng lóng àn dàn zhōng   hǎi táng shōu shàng cáng hóng yàn zhī kěn yún zhuāng qiǎn fěi   cuì tān jiǎn gōng    
jiǔ bìng wèi hái ào nǎo   chūn chóu cái jiě zhēng chōng liú fāng cuī de nián huá lǎo yòu   jiàn yīng zhuǎn xiǎo cóng