咏古五首 其五

清代 姚鼐
高亭发秋吹,广野多边声。谁和羌笛歌,难为愁士听。 昔应县官募,希有绝幕名。奋随两校尉,西诣车师城。 夷虏众且桀,汉障悬孤旌。创夷更登陴,回首涕纵横。 累月鬻弩铠,援绝城遂倾。将军既效命,旧卒皆凋零。 归来室家尽,门巷荆棘平。咋闻汉天子,已拔单于庭。 微功不得录,委弃秋草并。
gāo tíng qiū chuī   guǎng 广 duō biān shēng shuí qiāng nán   wéi chóu shì tīng    
yīng xiàn guān   yǒu jué míng fèn suí liǎng xiào wèi   西 chē shī chéng    
zhòng qiě jié   hàn zhàng xuán jīng chuàng gèng dēng huí   shǒu zòng héng    
lěi yuè kǎi   yuán jué chéng suì qīng jiāng jūn xiào mìng jiù   jiē diāo líng    
guī lái shì jiā jǐn   mén xiàng jīng píng wén hàn tiān   chán tíng    
wēi gōng   wěi qiū cǎo bìng