咏古五首 其二
秦皇服胡越,六合归悬衡。雄心中不继,乃筑女怀清。
汉廷策贤良,褒然儒董生。慷慨公仪子,食禄复何营。
如何桑与孔,贾竖充簪缨。富民封丞相,他日悔心萌。
已衰不再盛,痛惜此孤茕。
qín
秦
huáng
皇
fú
服
hú
胡
yuè
越
,
liù
六
hé
合
guī
归
xuán
悬
héng
衡
xióng
。
xīn
雄
zhōng
心
bù
中
jì
不
nǎi
继
,
zhù
乃
nǚ
筑
huái
女
qīng
怀
清
。
hàn
汉
tíng
廷
cè
策
xián
贤
liáng
良
,
bāo
褒
rán
然
rú
儒
dǒng
董
shēng
生
kāng
。
kǎi
慷
gōng
慨
yí
公
zi
仪
shí
子
,
lù
食
fù
禄
hé
复
yíng
何
营
。
rú
如
hé
何
sāng
桑
yǔ
与
kǒng
孔
,
jiǎ
贾
shù
竖
chōng
充
zān
簪
yīng
缨
fù
。
mín
富
fēng
民
chéng
封
xiàng
丞
tā
相
,
rì
他
huǐ
日
xīn
悔
méng
心
萌
。
yǐ
已
shuāi
衰
bù
不
zài
再
shèng
盛
,
tòng
痛
xī
惜
cǐ
此
gū
孤
qióng
茕
。