咏古四首 其一

宋代 汪藻
相士如相马,灭没深天机。区区铜马法,徒识牝与骊。 人言当涂公,恶人知其微。如何许邵语,受之不复疑。 知人固不易,人亦未易知。媸妍在水镜,铅粉徒自欺。 孰为仁义人,未假已不归。伯乐不可作,思与曹瞒期。
xiàng shì xiàng   miè shēn tiān tóng   shí pìn    
rén yán dāng gōng   è rén zhī wēi shào shòu   zhī    
zhī rén   rén wèi zhī chī yán zài shuǐ jìng qiān   fěn    
shú wèi rén rén   wèi jiǎ guī zuò   cáo mán