咏古四首 其二

宋代 汪藻
世事如大弩,人若材官然。乘势易发机,非时劳控弦。 又如大水中,置彼万斛船。虽有帆与樯,亦须风动天。 不见周公瑾,弱龄已飞鶱。不见师尚父,鹰扬在华颠。 彼非生而材,此岂晚乃贤。镃基喻智慧,要必有待焉。 叹息狂驰子,尝为愚者怜。
shì shì   rén ruò cái guān rán chéng shì fēi   shí láo kòng xián    
yòu shuǐ zhōng   zhì wàn chuán suī yǒu fān qiáng   fēng dòng tiān    
jiàn zhōu gōng jǐn   ruò líng fēi xiān jiàn shī shàng yīng   yáng zài huá diān    
fēi shēng ér cái   wǎn nǎi xián zhì huì yào   yǒu dài yān    
tàn kuáng chí   cháng wèi zhě lián