咏古诗十二首 其十

宋代 刘敞
麒麟不可羁,安得书春秋。凤凰云难致,孰使鸣岐周。 无田于甫田,岁月忽已遒。如非行迈谋,自宜道路脩。 安知吹鸣律,燕谷成良畴。不见托秋驾,昆墟亦能游。
lín   ān shū chūn qiū fèng huáng yún nán zhì   shú shǐ 使 míng zhōu
tián tián   suì yuè qiú fēi xíng mài móu   dào xiū
ān zhī chuī míng   yàn chéng liáng chóu jiàn tuō qiū jià   kūn néng yóu