咏古诗十二首 其二

宋代 刘敞
长离乘风起,四顾求所栖。路穷临苍梧,复排层霄飞。 岂不愿安处,不知所可依。罾缴充径隧,鸱枭正鸣悲。 瞑夫抱同律,旷绝将何希。
cháng chéng fēng   qiú suǒ qióng lín cāng   pái céng xiāo fēi
yuàn ān chǔ   zhī suǒ zēng jiǎo chōng jìng suì   chī xiāo zhèng míng bēi
míng bào tóng   kuàng jué jiāng