咏古 其十三

明代 李攀龙
阖闾为无道,厥欲如蛇豕。荐食视上国,乃政从楚起。 昭王在草泽,群臣不复纪。使者哭秦庭,七日未得理。 入郢既已甚,丘陇行见箠。感兹告急言,誓彼同袍士。 贤臣亦多术,存亡尤独美。
wèi dào   jué shé shǐ jiàn shí shì shàng guó   nǎi zhèng cóng chǔ
zhāo wáng zài cǎo   qún chén shǐ 使 zhě qín tíng   wèi de
yǐng shèn   qiū lǒng xíng jiàn chuí gǎn gào yán   shì tóng páo shì
xián chén duō shù   cún wáng yóu měi