咏古 其十

清代 屈大均
骐骥盛壮时,一日驰千里。臣精今消亡,衰老讵可使。 自杀送荆卿,激之为丹死。燕中节侠多,无能救太子。 狗屠与渐离,不请非知己。击筑和歌时,相位徒为尔。 平生游诸侯,所结贤豪士。曷不待须臾,仓黄挟竖子。 慷慨为羽声,壮士发尽指。悲风何萧萧,吹泪成寒水。
shèng zhuàng shí   chí qiān chén jīng jīn xiāo wáng shuāi   lǎo shǐ   使  
shā sòng jīng qīng   zhī wèi dān yàn zhōng jié xiá duō   néng jiù tài    
gǒu jiàn   qǐng fēi zhī zhù shí xiàng   wèi wéi ěr    
píng shēng yóu zhū hóu   suǒ jié xián háo shì dài cāng   huáng xié shù    
kāng kǎi wèi shēng   zhuàng shì jǐn zhǐ bēi fēng xiāo xiāo chuī   lèi chéng hán shuǐ