咏古 其七

明代 李攀龙
菀彼中林乌,拚飞不集枯。齿牙一为猾,公子良见图。 矫矫上天龙,雾雨既已敷。子推独耆乾,草莽空号呼。 悬书下宫门,绵山聊与娱。
wǎn zhōng lín   pàn fēi chǐ 齿 wèi huá gōng   liáng jiàn    
jiǎo jiǎo shàng tiān lóng   tuī qián cǎo   mǎng kōng hào    
xuán shū xià gōng mén   mián shān liáo