咏古二首 其二

明代 释函可
采莲入深谷,养此眉与须。一朝事适逢,敢自爱幽隅。 以身为羽翼,岂曰为帝储。安危在一割,汉道争须臾。 卓哉四老人,山水本空虚。
cǎi lián shēn   yǎng méi zhāo shì shì féng gǎn   ài yōu    
shēn wéi   yuē wèi chǔ ān wēi zài hàn   dào zhēng    
zhuó zāi lǎo rén   shān shuǐ běn kōng