咏怪石

宋代 苏轼
家有粗险石,植之疏竹轩。 人皆喜寻玩,吾独思弃捐。 以其无所用,晓夕空崭然。 碪础则甲斮,砥砚乃枯顽。 于缴不可碆,以碑不可镌。 凡此六用无一取,令人争免长物观。 谁知兹石本灵怪,忽从梦中至吾前。 初来若奇鬼,肩股何孱颜。 渐闻{左石右宫}{左石右隆}声,久乃辨其言。 云我石之精,愤子辱我欲一宣。 天地之生我,族类广且蕃。 子向所称用者六,星罗雹布盈溪山。 伤残破碎为世役,虽有小用乌足贤。 如我之徒亦甚寡,往往挂名经史间。 居海岱者充禹贡,雅与铅松相差肩。 处魏榆者白昼语,意欲警惧骄君悛。 或在骊山拒强秦,万牛汗喘力莫牵。 或从扬州感卢老,代我问答多雄篇。 子今我得岂无益,震霆凛霜我不迁。 雕不加文磨不莹,子盍节概如我坚。 以是赠子岂不伟,何必责我区区焉。 吾闻石言愧且谢,丑状炊去不可攀。 骇然觉坐想其语,勉书此诗席之端。
jiā yǒu xiǎn shí   zhí zhī shū zhú xuān
rén jiē xún wán   juān
suǒ yòng   xiǎo kōng zhǎn rán
zhēn chǔ jiǎ cuò   yàn nǎi wán
jiǎo   bēi juān
fán liù yòng   lìng rén zhēng miǎn cháng guān
shéi zhī shí běn líng guài   cóng mèng zhōng zhì qián
chū lái ruò guǐ   jiān chán yán
jiàn wén   { zuǒ shí yòu gōng   }   { }{ zuǒ shí yòu   } lóng   } shēng jiǔ nǎi biàn
yún shí zhī jīng   fèn zi xuān
tiān zhī shēng   lèi guǎng 广 qiě fān
zi xiàng suǒ chēng yòng zhě liù   xīng luó báo yíng shān
shāng cán suì wèi shì   suī yǒu xiǎo yòng xián
zhī shén guǎ   wǎng wǎng guà míng jīng shǐ jiān
hǎi dài zhě chōng gòng   qiān sōng xiāng jiān
chù wèi zhě bái zhòu   jǐng jiāo jūn quān
huò zài shān qiáng qín   wàn niú hàn chuǎn qiān
huò cóng yáng zhōu gǎn lǎo   dài wèn duō xióng piān
zi jīn   zhèn tíng lǐn shuāng qiān
diāo jiā wén yíng   zi jié gài jiān
shì zèng zi wěi   yān
wén shí yán kuì qiě xiè   chǒu zhuàng chuī pān
hài rán jué zuò xiǎng   miǎn shū shī zhī duān