咏风

宋代 陆文圭
好风何处来,天籁出众穷。 披襟怀楚台,声筑思高潮。 扶摇九万里,自谓一息到。 安知大鹏运,不满斥鷃笑。 终当谢蓬蒿,振翼绝海峤。
hǎo fēng chǔ lái   tiān lài chū zhòng qióng  
jīn huái 怀 chǔ tái   shēng zhù gāo cháo  
yáo jiǔ wàn   wèi dào  
ān zhī péng yùn   mǎn chì yàn xiào  
zhōng dāng xiè péng hāo   zhèn jué hǎi qiáo