咏独栖鸟诗

南北朝 朱超
河水闻寒已成冻,塞草愁霜悬自衰。可念无端失林鸟,此夜逆风何处归。 列网遮山不听度,悬冰绕树滑难依。细石似燕能随雨,片木作鸢犹解机。 但令积风多少便,何患有翼不能飞。寄语故林无数鸟,会入群里比毛衣。
shuǐ wén hán chéng dòng   sāi cǎo chóu shuāng xuán shuāi niàn duān shī lín niǎo   fēng chǔ guī
liè wǎng zhē shān tīng   xuán bīng rào shù huá nán shí shì yàn néng suí   piàn zuò yuān yóu jiě
dàn lìng fēng duō shǎo biàn 便   huàn yǒu néng fēi lín shù niǎo   huì qún máo