咏笛诗

南北朝 萧衍
柯亭有奇竹。 含情复抑扬。 妙声发玉指。 龙音响凤凰。
tíng yǒu zhú
hán qíng yáng
miào shēng zhǐ
lóng yīn xiǎng fèng huáng