咏蝶

宋代 佚名
□□□□□□□,一丛浮动戏兰芽。裁成碧玉搔头样,画作黄金便面花。 闲过楼台飞尽日,又因风雨宿谁家。儿童爱把襜褕扑,惊起双双贴綵霞。
                cóng dòng lán cái chéng sāo tóu yàng   huà zuò huáng jīn biàn 便 miàn huā
xián guò lóu tái fēi jìn   yòu yīn fēng 宿 shuí jiā ér tóng ài chān   jīng shuāng shuāng tiē cǎi xiá