咏道上松

宋代 孔平仲
长松高落落,积雪白皑皑。鳞鬣冻且僵,郁结久不开。 观其缠压意,直使同枯荄。雁带寒光去,鸟传春信来。 微阳入直干,生意忽已回。豁若醉初醒,整顿出尘埃。 秀色媚山腹,孤标摩斗魁。时至自当复,安得长摧颓。 若非根本壮,何能异草莱。
cháng sōng gāo luò luò   xuě bái ái ái lín liè dòng qiě jiāng   jié jiǔ kāi    
guān chán   zhí shǐ 使 tóng gāi yàn dài hán guāng niǎo   chuán chūn xìn lái    
wēi yáng zhí gàn   shēng huí huō ruò zuì chū xǐng zhěng   dùn chū chén āi    
xiù mèi shān   biāo dòu kuí shí zhì dāng ān   zhǎng cuī tuí    
ruò fēi gēn běn zhuàng   néng cǎo lái