用当时韵题钓台呈诸友

宋代 廖刚
钓台兀层巅,钓钩应不曲。岂曰真钓鱼,爱此千顷渌。 战争如奕棋,光武偶赢局。先生静观之,未肯带一束。 纷纷揔儿戏,龊龊付鄙俗。万乘等故人,醉卧加以足。 谁能弃天真,俯仰矜执玉。亘古才一人,卓哉理深烛。
diào tái céng diān   diào gōu yīng yuē zhēn diào   ài qiān qǐng
zhàn zhēng   guāng ǒu yíng xiān sheng jìng guān zhī   wèi kěn dài shù
fēn fēn zǒng ér   chuò chuò wàn shèng děng rén   zuì jiā
shuí néng tiān zhēn   yǎng jīn zhí gèn cái rén   zhuó zāi shēn zhú