咏大佛又得身字

明代 王世贞
何来布金地,螺髻插星辰。谓尔原无相,怜予亦幻身。 泥洹去兜率,舍利落微尘。不见台城叟,终为有漏因。
lái jīn   luó chā xīng chén wèi ěr yuán xiāng lián   huàn shēn    
huán dōu shuài   shè luò wēi chén jiàn tái chéng sǒu zhōng   wèi yǒu lòu yīn