咏崔云娘

唐代 李宣古
何事最堪悲,云娘只首奇。瘦拳抛令急,长啸出歌迟。 只见肩侵鬓,唯忧骨透皮。不须当户立,头上有钟馗。
shì zuì kān bēi   yún niáng zhī shǒu shòu quán pāo lìng   cháng xiào chū chí
zhī jiàn jiān qīn bìn   wéi yōu tòu dàng   tóu shàng yǒu zhōng kuí