咏茶十二韵

唐代 齐己
百草让为灵,功先百草成。甘传天下口,贵占火前名。 出处春无雁,收时谷有莺。封题从泽国,贡献入秦京。 嗅觉精新极,尝知骨自轻。研通天柱响,摘绕蜀山明。 赋客秋吟起,禅师昼卧惊。角开香满室,炉动绿凝铛。 晚忆凉泉对,闲思异果平。松黄干旋泛,云母滑随倾。 颇贵高人寄,尤宜别匮盛。曾寻修事法,妙尽陆先生。
bǎi cǎo ràng wèi líng   gōng xiān bǎi cǎo chéng gān chuán tiān xià kǒu   guì zhàn huǒ qián míng
chū chù chūn yàn   shōu shí yǒu yīng fēng cóng guó   gòng xiàn qín jīng
xiù jué jīng xīn   cháng zhī qīng yán tōng tiān zhù xiǎng   zhāi rào shǔ shān míng
qiū yín   chán shī zhòu jīng jiǎo kāi xiāng mǎn shì   dòng 绿 níng dāng
wǎn liáng quán duì   xián guǒ píng sōng huáng gàn xuán fàn   yún huá suí qīng
guì gāo rén   yóu bié kuì shèng céng xún xiū shì   miào jǐn xiān sheng