咏禅思道人诗

魏晋 支遁
云岑竦太荒,落落英岊布。回壑伫兰泉,秀岭攒嘉树。 蔚荟微游禽,峥嵘绝蹊路。中有冲希子,端坐摹太素。 自强敏天行,弱志欲无欲。玉质凌风霜,凄凄厉清趣。 指心契寒松,绸缪谅岁暮。会衷两息间,绵绵进禅务。 投一灭官知,摄二由神遇。承蜩累危丸,累十亦凝注。 悬想元气地,研几革粗虑。冥怀夷震惊,怕然肆幽度。 曾筌攀六净,空同浪七住。逝虚乘有来,永为有待驭。
yún cén sǒng tài huāng   luò luò yīng jié huí zhù lán quán   xiù lǐng zǎn jiā shù
wèi huì wēi yóu qín   zhēng róng jué zhōng yǒu chōng zi   duān zuò tài
qiáng mǐn tiān xíng   ruò zhì zhì líng fēng shuāng   qīng
zhǐ xīn hán sōng   chóu móu liàng suì huì zhōng liǎng jiān   mián mián jìn chán
tóu miè guān zhī   shè èr yóu shén zhěng tiáo lèi wēi wán   lèi shí níng zhù
xuán xiǎng yuán   yán míng huái 怀 zhèn jīng   rán yōu
céng quán pān liù jìng   kōng tóng làng zhù shì chéng yǒu lái   yǒng wèi yǒu dài