用昌黎赋鸣雁韵劝蹇从叔出峡与乃兄相依

宋代 阳枋
楚天空阔雁南飞,整整秋来春又归。 肠断孤鸿鸣失依,重云片影俦侣稀。 野老吟情吒兴微,樊笼休羡稻粱肥。 岷峨回首寸心违,华亭清唳昔人非。 湖北湖南秋水多,洲渚星稀无纲罗, 平沙雪浇声相和。挽仰尘世应无他。 君於此处意如何。
chǔ tiān kōng kuò yàn nán fēi   zhěng zhěng qiū lái chūn yòu guī  
cháng duàn hóng 鸿 míng shī   zhòng yún piàn yǐng chóu  
lǎo yín qíng zhā xīng wēi   fán lóng xiū xiàn dào liáng féi  
mín é huí shǒu cùn xīn wéi   huá tíng qīng rén fēi  
běi nán qiū shuǐ duō   zhōu zhǔ xīng gāng luó  
píng shā xuě jiāo shēng xiāng wǎn yǎng chén shì yīng    
jūn chù