用常甫元韵寄彭泽曾移忠

宋代 孔平仲
清秋古邑气象开,健令曳组从南来。渊明已往狄公死,继有贤者荒山隈。 九江安流息骇浪,百里和气迎新雷。积年逋事一朝决,落笔翩翩何快哉。 幽潜曲折皆照见,正以宝鉴悬高台。古称岂弟民父母,君视百姓犹婴孩。 近来俗吏狃文法,往往习尚以利回。惟君用心知自性,造次所发皆矜哀。 政成讼简当暇日,间或吟诗持酒杯。 言辞泠泠韵不俗,识子眉宇无纤埃。长篇示我已踰月,诗债甚久烦君催。 我如荒田废耕垦,嘉谷不植岁且灾。为君游顽揠枯槁,满把所收惟草莱。 金山万丈绝梯级,手聚沙砾空成堆。龙鳞难攀徒自苦,狗尾强续良可咍。 想君风采方引领,忽见溯浪停高桅。迎门倒履喜如沃,相与一笑倾新醅。 曹亭孤峙眺回远,杖策共寻幽磴苔。诸峰积雪倚天白,此处酬唱须清才。 老鸡爪嘴未易犯,敛翅避子甘低徊。
qīng qiū xiàng kāi   jiàn lìng cóng nán lái yuān míng wǎng gōng   yǒu xián zhě huāng shān wēi    
jiǔ jiāng ān liú hài làng   bǎi yíng xīn léi nián shì zhāo jué luò   piān piān kuài zāi    
yōu qián zhé jiē zhào jiàn   zhèng bǎo jiàn xuán gāo tái chēng kǎi mín jūn   shì bǎi xìng yóu yīng hái    
jìn lái niǔ wén   wǎng wǎng shàng huí wéi jūn yòng xīn zhī xìng zào   suǒ jiē jīn āi    
zhèng chéng sòng jiǎn dāng xiá   jiàn huò yín shī chí jiǔ bēi  
yán líng líng yùn   shí zi méi xiān āi cháng piān shì yuè shī   zhài shén jiǔ fán jūn cuī    
huāng tián fèi gēng kěn   jiā zhí suì qiě zāi wèi jūn yóu wán gǎo mǎn   suǒ shōu wéi cǎo lái    
jīn shān wàn zhàng jué   shǒu shā kōng chéng duī lóng lín nán pān gǒu   wěi qiáng liáng hāi    
xiǎng jūn fēng cǎi fāng yǐn lǐng   jiàn làng tíng gāo wéi yíng mén dǎo xiāng   xiào qīng xīn pēi    
cáo tíng zhì tiào huí yuǎn   zhàng gòng xún yōu dèng tái zhū fēng xuě tiān bái   chù chóu chàng qīng cái    
lǎo zhǎo zuǐ wèi fàn   liǎn chì zi gān huí