咏白海棠

清代 曹雪芹
斜阳寒草带重门, 苔翠盈铺雨后盆。 玉是精神难比洁, 雪为肌骨易销魂。 芳心一点娇无力, 倩影三更月有痕。 莫谓缟仙能羽化, 多情伴我咏黄昏。
xié yáng hán cǎo dài chóng mén  
tái cuì yíng hòu pén
shì jīng shén nán jié  
xuě wèi xiāo hún
fāng xīn diǎn jiāo  
qiàn yǐng sān gēng yuè yǒu hén
wèi gǎo xiān néng huà  
duō qíng bàn yǒng huáng hūn