咏白茶寿眉

宋代 江南雨
茶斟清澈并橙黄,相坐红尘细味长。一盏应须七分满,三分留待话沧桑。
chá zhēn qīng chè bìng chéng huáng   xiāng zuò hóng chén wèi zhǎng zhǎn yìng fēn mǎn   sān fēn liú dài huà cāng sāng