忆左掖千叶桃花

明代 杨基
秾李积皓雪,繁桃炫朝霞。江边日日见春色,尽是寻常儿女花。 东阑一树能倾国,千瓣玲珑谁剪刻?半吐疑红却胜红,全开似白元非白。 旁虽浅淡正复浓,雅丽称月间宜风。阴时晴午各异态,嗔喜笑鼙无不工。 嗟我匆匆簿书急,时复微吟对花立。白苎犹沾夕露香,青鞋不怕苍苔湿。 而今漂泊楚江滨,想像丰仪一怆神。惆怅当时看花客,对花还说去年人。
nóng hào xuě   fán táo xuàn zhāo xiá jiāng biān jiàn chūn jìn   shì xún cháng ér huā    
dōng lán shù néng qīng guó   qiān bàn líng lóng shuí jiǎn   bàn hóng què shèng hóng   quán kāi shì bái yuán fēi bái  
páng suī qiǎn dàn zhèng nóng   chēng yuè jiān fēng yīn shí qíng tài chēn   xiào gōng    
jiē cōng cōng 簿 shū   shí wēi yín duì huā bái zhù yóu zhān xiāng qīng   xié cāng tái shī   湿  
ér jīn piāo chǔ jiāng bīn   xiǎng xiàng fēng chuàng shén chóu chàng dāng shí kàn huā duì   huā hái shuō nián rén