忆昨诗示诸外弟

宋代 王安石
忆昨此地相逢时,春入穷谷多芳菲。 短垣囷囷冠翠岭,踯躅万树红相围。 幽花媚草错杂出,黄蜂白蝶参差飞。 此时少壮自负恃,意气与日争光辉。 乘闲弄笔戏春色,脱略不省旁人讥。 坐欲持此博轩冕,肯言孔孟犹寒饥。 两子从亲走京国,浮尘坌亦缁人衣。 明年亲作建昌吏,四月挽船江上矶。 端居感慨忽自寤,青天闪烁无停晖。 男儿少壮不树立,挟此穷老将安归。 吟哦图书谢庆吊,坐室寂寞生伊威。 材疏命贱不自揣,欲与稷契遐相希。 旼天一朝畀以祸,先子泯没予谁依。 精神流离肝肺绝,眦血被面无时曦。 母兄呱呱泣相守,三载厌食锺山薇。 属闻降诏起群彦,遂自下国趋王畿。 刻章琢句献天子,钓取薄禄欢庭闱。 身著青衫手持版,奔走卒岁官淮沂。 淮沂无山四封庳,独有庙塔尤峨巍。 时时凭高一怅望,想见江南多翠微。 归心动荡不可抑,霍若猛吹翻旌旗。 腾书漕府私自列,仁者恻隐从其祈。 暮春三月乱江水,劲橹健帆如转机。 还家上堂拜祖母,奉手出涕纵横挥。 出门信马向何许,城郭宛然相识稀。 永怀前事不自适,却指舅馆接山扉。 当时髫儿戏我侧,于今冠佩何颀颀。 况复丘攀满秋色,蜂蝶摧藏花草腓。 令人感嗟千万绪,不忍苍卒回骖騑。 留当开樽强自慰,邀子剧饮毋予违。
zuó xiāng féng shí   chūn qióng duō fāng fēi
duǎn yuán qūn qūn guān cuì lǐng   zhí zhú wàn shù hóng xiāng wéi
yōu huā mèi cǎo cuò chū   huáng fēng bái dié cēn fēi
shí shào zhuàng shì   zhēng guāng huī
chéng xián nòng chūn   tuō lüè xǐng páng rén
zuò chí xuān miǎn   kěn yán kǒng mèng yóu hán
liǎng zi cóng qīn zǒu jīng guó   chén bèn rén
míng nián qīn zuò jiàn chāng   yuè wǎn chuán jiāng shàng
duān gǎn kǎi   qīng tiān shǎn shuò tíng huī
nán ér shào zhuàng shù   xié qióng lǎo jiàng ān guī
yín é shū xiè qìng diào   zuò shì shēng wēi
cái shū mìng jiàn chuāi   xiá xiāng
mín tiān zhāo huò   xiān mǐn shuí
jīng shén liú gān fèi jué   xuè bèi miàn shí
xiōng guā xiāng shǒu   sān zài yàn shí zhōng shān wēi
shǔ wén jiàng zhào qún yàn   suì xià guó wáng
zhāng zhuó xiàn tiān   diào báo huān tíng wéi
shēn zhù qīng shān shǒu chí bǎn   bēn zǒu suì guān huái
huái shān fēng   yǒu miào yóu é wēi
shí shí píng gāo chàng wàng   xiǎng jiàn jiāng nán duō cuì wēi
guī xīn dòng dàng   huò ruò měng chuī fān jīng
téng shū cáo liè   rén zhě yǐn cóng
chūn sān yuè luàn jiāng shuǐ   jìn jiàn fān zhuǎn
huán jiā shàng táng bài   fèng shǒu chū zòng héng huī
chū mén xìn xiàng   chéng guō wǎn rán xiāng shí
yǒng huái 怀 qián shì shì   què zhǐ jiù guǎn jiē shān fēi
dāng shí tiáo ér   jīn guān pèi
kuàng qiū pān mǎn qiū   fēng dié cuī cáng huā cǎo féi
lìng rén gǎn jiē qiān wàn   rěn cāng huí cān fēi
liú dāng kāi zūn qiáng wèi   yāo zi yǐn wéi