一字至七字诗·竹

唐代 韦式
竹。临池,似玉。裛露静,和烟绿。抱节宁改,贞心自束。 渭曲偏种多,王家看不足。仙杖正惊龙化,美实当随凤熟。 唯愁吹作别离声,回首驾骖舞阵速。
zhú lín chí   shì jìng   yān 绿 bào jié níng gǎi   zhēn xīn shù
wèi piān zhǒng duō   wáng jiā kàn xiān zhàng zhèng jīng lóng huà   měi shí dāng suí fèng shú
wéi chóu chuī zuò bié shēng   huí shǒu jià cān zhèn