贻住山僧

唐代 曹松
罢讲巡岩坞,无穷得野情。腊高犹伴鹿,夏满不归城。 云朵缘崖发,峰阴截水清。自然双洗耳,唯任白毫生。
jiǎng xún yán   qióng qíng gāo yóu bàn 鹿   xià mǎn guī chéng
yún duǒ yuán   fēng yīn jié shuǐ qīng rán shuāng ěr   wéi rèn bái háo shēng