以竹床则杨伯古诗代简

宋代 吴儆
此君丘壑姿,不受世炎凉。 那知犹有用,未免斤斧伤。 矫揉加尺度,指绕百鍊刚。 直节甘枕藉,凛气荐冰霜。 纨扇有用舍,杞桮真贼戕。 所用已卑贱,幸升君子堂。 用之苟非人,珪璧污闺房。 君家鸿鹄群,风雨今对床。 故令厕其间,贵贱可两忘。 他时飞雪或不常,烦君拂拭悬虹梁。 除非高士延孺子,无令今年少辰真王。
jūn qiū 姿   shòu shì yán liáng  
zhī yóu yǒu yòng   wèi miǎn jīn shāng  
jiǎo róu jiā chǐ   zhǐ rào bǎi liàn gāng  
zhí jié gān zhěn jiè   lǐn jiàn bīng shuāng  
wán shàn yǒu yòng shè   bēi zhēn zéi qiāng  
suǒ yòng bēi jiàn   xìng shēng jūn zi táng  
yòng zhī gǒu fēi rén   guī guī fáng  
jūn jiā hóng 鸿 qún   fēng jīn duì chuáng  
lìng jiān   guì jiàn liǎng wàng  
shí fēi xuě huò cháng   fán jūn shì xuán hóng liáng  
chú fēi gāo shì yán   lìng jīn nián shào chén zhēn wáng