忆周秀才、素上人,时闻各在一方

唐代 孟郊
东西分我情,魂梦安能定。野客云作心,高僧月为性。 浮云自高闲,明月常空净。衣敝得古风,居山无俗病。 吟听碧云语,手把青松柄。羡尔欲寄书,飞禽杳难倩。
dōng 西 fēn qíng   hún mèng ān néng dìng yún zuò xīn   gāo sēng yuè wéi xìng
yún gāo xián   míng yuè cháng kōng jìng fēng   shān bìng
yín tīng yún   shǒu qīng sōng bǐng xiàn ěr shū   fēi qín yǎo nán qiàn