一至十言 题竹

明代 王世贞
娟,娟。斜日,晓烟。歌嶰谷,泣湘川。楣云室雨,襟山带泉。 虚心受泽润,素节破霜坚。东南奕奕称美,寒暑亭亭自鲜。 箨坼龙鳞蜿白昼,梢排凤尾拂青天。似风前婥约霓裳舞,羡雪后飘飖鹤氅仙。 王氏触目琅玕难比秀,谢家荣庭兰玉敢争妍。安得共此君一邱一壑里,与尔听秋声万仞青林颠。
juān   juān xié xiǎo   yān xiè xiāng   chuān méi yún shì jīn shān dài   quán        
xīn shòu rùn   jié shuāng jiān dōng nán chēng měi hán   shǔ tíng tíng xiān    
tuò chè lóng lín wān bái zhòu   shāo pái fèng wěi qīng tiān shì fēng qián nào yuē cháng xiàn   xuě hòu piāo yáo chǎng xiān    
wáng shì chù láng gān nán xiù   xiè jiā róng tíng lán gǎn zhēng yán ān gòng jūn qiū   ěr tīng qiū shēng wàn rèn qīng lín diān