一枝花 秋镝

清代 蒋春霖
赤羽横霜气。玉勒盘秋地。云边挥手处,双雕坠。便飞电排空,待指狼星碎。 更射江潮退。趁几阵西风,千里全销烽燧。 奈暗老、当年猿臂。觅得封侯未。壮游还说、向天山外。 问听遍弓衣,谁识穿杨技。凉月喧芦吹。四望蛮烟,肯静拥、乌号闲醉。
chì héng shuāng pán qiū yún biān huī shǒu chù shuāng diāo   zhuì biàn fēi diàn pái 便 kōng dài zhǐ láng   xīng suì        
gèng shè jiāng cháo tuì 退 chèn zhèn fēng 西 qiān   quán xiāo fēng suì    
nài àn lǎo dāng nián yuán fēng hóu wèi zhuàng yóu hái shuō xiàng tiān shān wài          
wèn tīng biàn gōng   shuí shí chuān 穿 yáng liáng yuè xuān chuī wàng mán yān kěn jìng   yōng hào xián zuì