仪真吕明父席中观新曲

宋代 刘弇
有客扬楚舲,归欤汩吾事。波神悭东涨,吞遏限脩螮。 转头彫岁阴,蓬行变匏系。一逢金銮人,穆我若清吹。 挽置十尺床,渊襟扫苛细。壶封拆初黄,露液攒沸蚁。 老实侑脧紫,枯螯嚼霜渍。坐有豪爽宾,哗哗睨云骥。 屯云刮痴白,有如拥天彗。疏棂炯萧森,北固决遥眦。 半酣大轴出,鲸窟咀甘饴。当中倾玄圃,琚瑀纷百缀。 物愁殚眇情,神妒夺孤閟。快魂疏泠泠,大叱回熟寐。 况复仪真曲,不减铜堤思。凄清激吴音,皓齿曾未愧。 辛咸皆可口,卷舌得真意。初如严冬逼,肃物有馀惴。 末似阳春回,恍入众骨醉。将坛凛先登,乐府仍一洗。 吕侯斯人望,胸中吊古气。二十佩青纶,三十清间侍。 高缠见腾踏,茂渥擅褒贲。顷来笑画脂,无补当身寄。 卜筑傲园绮,秋蜩一官蜕。大笔横利槊,兴来即摩垒。 非如骚些徒,冗语酿愁悱。珍重白玉船,虹吞楚狂子。
yǒu yáng chǔ líng   guī shì shén qiān dōng zhǎng tūn   è xiàn xiū    
zhuǎn tóu diāo suì yīn   péng xíng biàn páo féng jīn luán rén   ruò qīng chuī    
wǎn zhì shí chǐ chuáng   yuān jīn sǎo fēng chāi chū huáng   zǎn fèi    
lǎo shi yòu juān   áo jué shuāng zuò yǒu háo shuǎng bīn huā   huā yún    
tún yún guā chī bái   yǒu yōng tiān huì shū líng jiǒng xiāo sēn běi   jué yáo    
bàn hān zhòu chū   jīng gān dāng zhōng qīng xuán   fēn bǎi zhuì    
chóu dān miǎo qíng   shén duó kuài hún shū líng líng   chì huí shú mèi    
kuàng zhēn   jiǎn tóng qīng yīn hào   chǐ céng 齿 wèi kuì    
xīn xián jiē kǒu   juǎn shé zhēn chū yán dōng   yǒu zhuì    
shì yáng chūn huí   huǎng zhòng zuì jiāng tán lǐn xiān dēng yuè   réng    
hóu rén wàng   xiōng zhōng diào èr shí pèi qīng lún sān   shí qīng jiān shì    
gāo chán jiàn téng   mào shàn bāo bēn qǐng lái xiào huà zhī   dāng shēn    
zhù ào yuán   qiū tiáo guān tuì héng shuò xīng   lái lěi    
fēi sāo xiē   rǒng niàng chóu fěi zhēn zhòng bái chuán hóng   tūn chǔ kuáng