仪真宫玉清昭应宫成铸圣像于此

宋代 赵鼎
楼观俯长江,竹树蔽修岭。入门却立惊,清旷非人境。 福地包形胜,真仪入范镕。护持国祚永,报贶年谷丰。 蓬莱杳莫寻,弱水三万里。我欲试丹诀,诛茅或在此。 神仙可学否,要且扶颓龄。生当兵火日,飘泊安得宁。 爱之不可留,弛担休信宿。白鹤唳石坛,香烟绕云屋。 夜久万籁息,松风度玉琴。潇然不能寝,相伴一哀吟。
lóu guàn cháng jiāng   zhú shù xiū lǐng mén què jīng qīng   kuàng fēi rén jìng    
bāo xíng shèng   zhēn fàn róng chí guó zuò yǒng bào   kuàng nián fēng    
péng lái yǎo xún   ruò shuǐ sān wàn shì dān jué zhū   máo huò zài    
shén xiān xué fǒu   yào qiě tuí líng shēng dāng bīng huǒ piāo   ān níng    
ài zhī liú   chí dān xiū xìn 宿 bái shí tán xiāng   yān rào yún    
jiǔ wàn lài   sōng fēng qín xiāo rán néng qǐn xiāng   bàn āi yín