忆朝阳峰前居

唐代 项斯
每忆闲眠处,朝阳最上峰。溪僧来自远,林路出无踪。 败褐黏苔遍,新题出石重。霞光侵曙发,岚翠近秋浓。 健羡机能破,安危道不逢。雪残猿到阁,庭午鹤离松。 此地虚为别,人间久未容。何时无一事,却去养疏慵。
měi xián mián chù   zhāo yáng zuì shàng fēng sēng lái yuǎn   lín chū zōng
bài nián tái biàn   xīn chū shí zhòng xiá guāng qīn shǔ   lán cuì jìn qiū nóng
jiàn xiàn néng   ān wēi dào féng xuě cán yuán dào   tíng sōng
wéi bié   rén jiān jiǔ wèi róng shí shì   què yǎng shū yōng