倚棹

唐代 罗隐
倚棹听邻笛,沾衣认酒垆。自缘悲巨室,谁复为穷途。 树解将军梦,城遗御史乌。直应齐始了,倾酌向寒芜。
zhào tīng lín   zhān rèn jiǔ yuán bēi shì   shuí wèi qióng
shù jiě jiāng jūn mèng   chéng shǐ zhí yīng shǐ le   qīng zhuó xiàng hán