忆玉岩 其二

宋代 李朴
秋风燕雀正关关,忽见篱边菊又斑。寒雁自知霜露重,海鸥常伴水云閒。 百年往事丹心里,千古声名直道间。此意属公须慷慨,晚云成雨便归山。
qiū fēng yàn què zhèng guān guān   jiàn biān yòu bān hán yàn zhī shuāng zhòng hǎi   ōu cháng bàn shuǐ yún xián    
bǎi nián wǎng shì dān xīn li   qiān shēng míng zhí dào jiān shǔ gōng kāng kǎi wǎn   yún chéng biàn guī 便 shān