依韵和子充杂言

宋代 晁补之
君不见东方朔,避世金马门, 侏儒倡郭同陆沉。滑稽突梯意已深, 不如孙登闭口逃苏门。身犹孤凤无与邻, 心知嵇生未识真。儿童读书闻入孝, 遭时有用可以移于君。孔子系易辞, 尊干而卑坤。耦耕未足问礼则, 鸟兽固自群荆榛。孟尝声势, 一旦消歇,冢上之牧良可悲。 苟为贫贱不济物,身死泯然俱若兹。 闻君早慕栖竹林,何忽作此悲来吟。 严君肥遯业讨论,少年宜自有异闻 穷达俱性外,学者所不陈 惟勿枉道宁屈身。岂欲行不由径如灭明, 不然不欲乞醯于邻同微生。白驹虽洁, 空谷难久将谁亲,当诗一篇差可人。 秋兰蘪芜亭下生亦蕃,夫人自有美子何足言。 采撷但慰吾愁魂,吟诗作赋北窗词更妍。 万言不直一杯何足怜,咿呦聊用穷吾年。 能来西畴清坐一榻横,长饥亦不轑釜云无羹。 荀卿论义荣,迳庭大不近人情。 是非亦置之,古人踽踽凉凉生何为。 扬雄择中庸,反反骚痛湘累。 我今不见雄,此心犹为君子夷。 世间趣舍不同,岂但羊枣鲙。 陶潜自谓,结庐人世, 无车马喧,心远能尔。 安有郑君,其门如市, 亦能自谓,我心如水。
jūn jiàn dōng fāng shuò   shì jīn mén  
zhū chàng guō tóng chén huá shēn  
sūn dēng kǒu táo mén shēn yóu fèng lín  
xīn zhī shēng wèi shí zhēn ér tóng shū wén xiào  
zāo shí yǒu yòng jūn kǒng  
zūn gàn ér bēi kūn ǒu gēng wèi wèn  
niǎo shòu qún jīng zhēn mèng cháng shēng shì  
dàn xiāo xiē   zhǒng shàng zhī liáng bēi
gǒu wèi pín jiàn   shēn mǐn rán ruò
wén jūn zǎo zhú lín   zuò bēi lái yín
yán jūn féi dùn tǎo lùn   shào nián yǒu wén
qióng xìng wài   xué zhě suǒ chén
wéi wǎng dào níng shēn xíng yóu jìng miè míng  
rán lín tóng wēi shēng bái suī jié  
kōng nán jiǔ jiāng shuí qīn   dāng shī piān chā rén
qiū lán méi tíng xià shēng fān   rén yǒu měi zi yán
cǎi xié dàn wèi chóu hún   yín shī zuò běi chuāng gèng yán
wàn yán zhí bēi lián   yōu liáo yòng qióng nián
néng lái 西 chóu qīng zuò héng   zhǎng láo yún gēng
xún qīng lùn róng   jìng tíng jìn rén qíng
shì fēi zhì zhī   rén liáng liáng shēng wéi
yáng xióng zhōng yōng   fǎn fǎn sāo tòng xiāng lèi
jīn jiàn xióng   xīn yóu wèi jūn zi
shì jiān shè tóng   dàn yáng zǎo kuài
táo qián wèi   jié rén shì  
chē xuān   xīn yuǎn néng ěr
ān yǒu zhèng jūn   mén shì  
néng wèi   xīn shuǐ