依韵和中道宝相花

宋代 梅尧臣
嘉卉得所托,植君之寝阳。 开荣同此春,淡艳自生光。 不为露益色,不为风尽香。 节换叶已密,尚可见余芳。
jiā huì de suǒ tuō   zhí jūn zhī qǐn yáng  
kāi róng tóng chūn   dàn yàn shēng guāng  
wéi   wéi fēng jǐn xiāng  
jié huàn   shàng jiàn fāng